Chiếc lá vàng cuối cùng còn sót lại, vẫn trơ trọi trên những cành khô gầy thốc và đen nhuộm. Từng mùa thu qua cuốn theo bao nhiêu là lá, bao nhiêu là hoa, bấy nhiêu kỉ kiệm vàng son thời khắc tuổi trẻ. Sự sống cũng giống như những chiếc lá mùa thu, xanh tươi mơn mởn rồi lại chóng vàng úa theo tháng năm và rụng rơi lả tả mỗi độ thu về, đời người trải qua biết bao nhiêu thăng trầm, bao gian truân. Công danh, lợi lộc âu cũng chóng tàn. Ngồi bên điếu thuốc tàn khói, bâng quơ nghĩ về chặng đường đã qua, nghĩ về nhưng cái được và mất. Mình đã bỏ qua quá nhiều tuổi xuân cho những cố gắng, vượt qua gian nan mà cái giá phải trả đó là thời gian. Thời gian lặng lẽ trôi đi, vốn trốn nhẹ nhàng đến giật mình nhìn lại quang cảnh xung quanh mình còn lại chỉ là những ký ức, những hình ảnh xưa kia thoắt ẩn thoắt hiện trong cái khối óc vốn nhỏ nhoi mà lưu trữ đầy ấp ứ những lo âu và tất tả. Mơ về một nơi lăn mình ra nệm rơm, êm đềm mát rượi đánh giấc trưa nhẹ nhàng. Gió man mác của cánh đồng lúa bao la dưới cái nắng dìu dịu của một ngày tiết thu. Có tiếng gió lao xao của bụi tre già um tùm đầu ngõ, có con sông dài uốn éo mình như những con giun dài vô tận. Mơ về một cái chiều êm ả tiếng tíu tít của bầy chim sâu đang gọi mẹ đòi ăn, có tiếng lạo xạo gậm cỏ rơm của đám trâu nhà ai thả ngõ, có tiếng chó cứ từng đợt sủa đùa chơi… Mơ về một ngày được một giấc ngủ yên bình không mộng mị. Vươn vai thức giấc trong cái nắng sáng trong vắt, lãng đãng vài cụm mây trắng không muốn trôi nhẹ nhàng lướt im ru. Chỉ là cái mơ, chỉ là cái nhớ lại về thời thanh nhàn tuổi trẻ mà mình đã bỏ lại quá xa, xa đến nỗi giờ chỉ con là cái ký ức ngọt ngào lịm trong tim… Sài Gòn tháng 11-2015 Nguyễn Cao Tín |

Chào nhà văn trẻ, cây bút mới !
Trả lờiXóa