Tản mạn sức sống
Mùi tóc thơm lừng, phe phẩy từng đợt chập chờn dưới làn gió quạt máy ru rích, xì xoạch. Ôm eo chặc cứng từ phía sau, để cảm nhận cuộc đời của nhau, éo le, lạnh lẽo, trớ trêu mảnh đời, cảm nhận từng hơi thở dồn dập, re ré âm thanh dễ diệu, diều dặt, mà điều đặng ru êm lòng người. Mặt người nhăn nhó, xanh nhợt như bầu trời lúc xế, hay tiếng tim thịch thịch, và rào rạc như mớ lông vừa mọc dựng lên xoắn tít.
Ưng éo, lặn xặn trong đêm tối mịt mù của kẻ đi tìm giấc mộng mị giữa những gia giáo nặc mùi gươm đao, lăm le đòi kết liễu những giấc mơ xanh xao, sợ sệt ấy. Tình yêu là thứ cám dỗ vô bờ, và thể xác là thứ đặc quánh cuốn con người ta vào một hũ như thứ keo hồ trắng toát không cựa quậy nổi một phút giây nào, gió cứ êm êm, hai con tim cứ nhộn nhàng đập từng hồi thục thịch, thứ âm thanh cứ quanh quả sau những dồn dập yêu thương, ấm nồng, thèm khác như đứa trẻ lên ba nhìn kẹo gùng gằng không muốn bước qua.
Lã người, mồ hôi cũ chưa kịp khô thì mồ hôi mới lại đổ ra, toan toác từng đợt ướt sũng cả lưng áo, trán giọt long tong từng cơn, từng cơn một, mà lột hết áo quần, ướt đẫm tấm thân nuột nà, thơm tho ấy.
Như tiếng đò khẽ từng đợt, cọc cạ, cọc cạch, ron ré, ướt nhũng. Rồi người đưa đò ấy cũng đừng chèo, và ngồi thở dốc giữa cuộc vui kéo tàn, như mây mưa rồi cũng đến lúc tạnh, để lại hào quang sáng chới với nơi cổ họng, rát và buốt giá vào tận tâm, tận lòng nơi sâu thẳm đáy của trái tim cuồng nhiệt si mê.
Dòng suy nghỉ tắt ngúm để nhường chỗ cho mấy cảm xúc dài thường thượt, quặn mình uốn éo từng cơn, từng đợt như con song vỗ vào mông cát, xì xập, xì xập, ngọn gió đu ngang cũng khe khẽ dừng lại bồi thêm vài ngọn nghe ren rét lạnh, vu vơ và đỏ mộng vì mắc cỡ.
Ráng thêm, rướn người chồm qua để lại bao nhiêu là loan loáng ướt át, như mưa chợt rồi dầm lâu, để lại bùn nhão, rũ rượi.
Rồi cũng qua đi cái thèm khát si mê, lòng rười rượi, thoải mái nằm xõa xoài ra, bóng đèn trắng vàng bên trắng, bên vàng lung linh và lắp lạnh qua giọt mồ hôi nhễ nhạy.
Loáng thoáng nhìn thấy hình ảnh lung linh, lạng qua lại, và khoác lại áo quần thơm tho, phẳng phiu, trong cái sáng lập lòa yêu thương chóng vắng.
Người bước đi loạn choạng trong đêm mù tăm tối, mà lối ra nhỏ xíu gần như dần xa tít tận chân trời của cuộc yêu thương, người đứng lại nhìn cái bóng cứ la lếch, chạy theo thân thể uốn éo kéo lê về phía cuối đường có ánh sáng mà cũng nhập nhòe như nơi đây, trong căn phòng rộng rinh, thùng thình này.
Gió vẫn lên từng cơn, yếu ớt nhưng cũng đủ cuốn theo cái cảm giác mâm mê mà cách đây vài giờ nó từng trong tay ta, trong cánh tay này, gió cuốn tóc đi, cuốn tâm tư và kỹ niệm đi tưởng chừng xa nhau vài ngày nó có thể làm tan chảy con tim non nớt đang cựa mình, vẩy vùn yêu thương đơn chiếc, nổi sợ cô đơn, nổi sợ mất đi thứ mình mới nhồi nhét vào tâm trạng nhỏ nhen của cuộc đời, cuộc sống.
Mà thứ hồ dán trắng toát nó không dễ kéo ra như suy nghĩ, thứ suy nghĩ cạn cùn của tâm trạng thân thương đó, của người yêu thương sâu lắng đó.
Người muốn đi, chạy đi, chạy khỏi cái yêu thương đặc quánh như hồ keo, cuốn con người ta quên đi cảm giác nhúng chàm, quên đi những bước chân nặng nề, lê thê, lếch thếch, dẫu biết ngày sau, dẫu biết tình yêu như thứ đom đóm xập xòe trong đêm, trong khoảng khắc ngắn ngủi để lại một vệt dài biên biếc màu mè, để lại một đoạn tình yêu mênh mang không bao giờ dứt, rồi buổi sáng thứ ánh sáng của con đom đóm đêm khuya kia phút chốc cũng lẵng lặng xếp mình trên đọt cây cao khều, chờ đến đêm tới lại tung hoàng, tha hồ vẽ lên bầu trời những vệt màu tình yêu mới.
Hạnh phúc là thứ nước mủ chảy ra rỉ rã từ thân cây già, cây non trong những rừng chân chíu, mùi mẫn nhấn ngọn dao nhọn hoắc đâm vào rạch lên từng nhát, khi tên của hai người dần chìm sâu vào thân cây già, hạnh phúc là thứ não căng cứng ra như muốn bun bét vỡ vụng ra với những suy nghĩ về tương lai, về cuộc sống đầm ấm, về một gia định giả định, cuộn tròn trong suy nghĩ, và suy nghĩ. Tương lại như thứ gió mưa tràn đầy tưới mát rượi tâm hồn của những con người đang khát khao chờ cuộc sống yêu thương chăn gối, hạnh phúc không đến từ những tâm tư vụn dại và đêm đêm nằm vắt viu những suy nghĩ về cuộc đổi đời, đổi người, đổi sự sống. Hạnh phúc len lỏi trong tim, làm lành lặng những yêu thương xa vời, xác thịt. Hạnh phúc làm tươi mới cuốn lá khô trên cành cây, làm con chim trong lồng bỏng cất vang tiếng hát, gọi đàn gọi mùa xuân thì vừa sắp chớm tắt. Hạnh phúc là hành trình dài mãi, dài mãi mà con người sẽ mãi mãi kiếm tìm và vun đắp nó.
Sài Gòn, ngày 05-02-2021
Nguyễn Cao Tín
Nhận xét
Đăng nhận xét